Atlas
Sinh viên9 phút đọc

Khi câu lạc bộ đại học biến thành nơi tranh giành quyền lực thu nhỏ

Hăm hở tham gia câu lạc bộ sinh viên để học hỏi nhưng lại bị cuốn vào những cuộc họp thâu đêm vô bổ và những trò chia bè kéo phái. Cách nhận diện chiếc bẫy quyền lực ảo và phương pháp rút lui đàng hoàng để tập trung vào thực lực.

Bước chân vào cổng trường đại học, hầu như tân sinh viên nào cũng mang trong mình một bầu nhiệt huyết cháy bỏng. Bạn háo hức đăng ký tham gia các câu lạc bộ đội nhóm với mong muốn kết nối bạn bè, rèn luyện kỹ năng mềm và tích lũy những trải nghiệm thực tế quý báu cho tương lai. Những buổi phỏng vấn tuyển thành viên rộn rã tiếng cười, những lời chào đón nồng nhiệt của các anh chị khóa trên khiến bạn tin rằng mình đã tìm thấy một mái nhà chung ấm áp giữa môi trường giảng đường rộng lớn và xa lạ.

Thế nhưng, sau một vài tháng hoạt động thực tế, bức tranh màu hồng ban đầu nhanh chóng bị thay thế bằng một thực tế nghiệt ngã và mệt mỏi. Thay vì được học hỏi các kỹ năng chuyên môn bổ ích, bạn bị kéo vào những cuộc họp hành thâu đêm kéo dài từ 21:00 đến 02:00 sáng hôm sau chỉ để tranh cãi về những tiểu tiết vụn vặt. Bạn phải còng lưng đi xin tài trợ, chạy bàn, bê vác đạo cụ và làm những công việc chân tay nặng nhọc nhất, nhưng đến khi sự kiện thành công và nhận giấy khen thì tên tuổi của bạn biến mất hoàn toàn, nhường chỗ cho những gương mặt thuộc ban chủ nhiệm lên bục vinh quang nhận lời tán thưởng.

Minh họa bạn sinh viên ngồi mệt mỏi trong cuộc họp câu lạc bộ đêm khuya với đống giấy tờ lộn xộn

Những cuộc họp thâu đêm vô bổ và chiếc bẫy bóc lột sức lao động sinh viên

Hiện tượng câu lạc bộ sinh viên biến tướng thành một mô hình cai trị thu nhỏ không phải là chuyện hiếm gặp ở các trường đại học hiện nay. Nhiều bạn trẻ khi nắm được một chút chức vụ như trưởng ban, phó chủ tịch hay chủ nhiệm câu lạc bộ đã vội vã bắt chước những thói hư tật xấu ngoài đời: Thích ra oai, ưa nịnh nọt, chia bè kết phái và dùng áp lực tập thể để điều khiển các thành viên mới vào nhóm. Họ vẽ ra những viễn cảnh lớn lao về tinh thần cống hiến, biến câu khẩu hiệu gắn kết thành công cụ để bắt ép sinh viên khóa dưới phải lao động không công và phục vụ cho những mục đích cá nhân của riêng họ.

Trong những môi trường độc hại như vậy, năng lực chuyên môn thực tế không bao giờ được coi trọng bằng thái độ quy phục và sự khéo léo lấy lòng những người đi trước. Những thành viên chăm chỉ làm việc nhưng thẳng thắn đóng góp ý kiến sẽ nhanh chóng bị cô lập, bị gắn mác là thiếu tinh thần đồng đội hoặc bị loại khỏi các dự án quan trọng. Ngược lại, những người biết hùa theo đám đông, chịu khó tham gia những buổi nhậu nhẹt thâu đêm và biết cách tâng bốc ban chủ nhiệm lại nghiễm nhiên được ưu tiên cất nhắc vào các vị trí lãnh đạo.

Sự bất công này bào mòn ghê gớm sức khỏe và tinh thần của các bạn sinh viên năm nhất và năm hai. Để hoàn thành những chỉ tiêu chạy sự kiện vô lý, bạn phải thức trắng đêm làm slide thuyết trình, bỏ bê các giờ học chính khóa trên giảng đường và nhịn ăn nhịn uống để có tiền đóng quỹ hội. Điểm số các môn học chuyên ngành bắt đầu tụt dốc thảm hại, cơ thể bạn suy nhược vì thiếu ngủ triền miên, nhưng bạn vẫn không dám mở lời xin rút lui vì sợ bị mang tiếng là kẻ bỏ cuộc giữa chừng và sợ mất đi các mối quan hệ bạn bè.

Tâm lý sợ bị cô lập và thói quen tìm kiếm sự công nhận từ tập thể

Tại sao có rất nhiều bạn sinh viên dù nhận biết rõ sự vô bổ và bóc lột trong câu lạc bộ nhưng vẫn cắn răng chịu đựng suốt nhiều học kỳ liền? Câu trả lời nằm ở nỗi sợ hãi tâm lý sâu sắc về sự cô độc và thói quen tìm kiếm cảm giác thuộc về một đám đông nào đó. Rời xa gia đình và bước vào môi trường đại học xa lạ, người trẻ luôn cảm thấy hoang mang, lạc lõng. Chiếc áo đồng phục câu lạc bộ và những buổi họp mặt đông đúc mang lại một cảm giác an toàn giả tạo, khiến bạn lầm tưởng rằng mình đang có một chỗ đứng vững chắc và được mọi người tôn trọng.

Thói quen cắn răng nhận hết những việc lặt vặt không tên trong câu lạc bộ thực ra không bắt đầu từ ngày bạn bước chân vào giảng đường. Nó bắt nguồn từ đứa trẻ mười hai tuổi năm xưa, luôn nơm nớp sợ bị bạn bè trong lớp tẩy chay nếu không chịu chia kẹo hay không cho bạn chép bài. Nỗi sợ bị tập thể ruồng bỏ thuở nhỏ đã gieo vào lòng bạn một niềm tin sai lệch: Bạn tin rằng giá trị của mình chỉ tồn tại khi bạn làm vừa lòng người khác, và nếu bạn dám nói lời từ chối, bạn sẽ lập tức bị đẩy ra rìa xã hội và trở thành một kẻ cô độc đáng thương.

Chính vì nỗi ám ảnh tuổi thơ đó, bạn tự nguyện biến mình thành một công cụ phục vụ cho những toan tính quyền lực ảo của người khác. Bạn sợ rằng nếu rời khỏi câu lạc bộ, bạn sẽ không còn ai đi ăn trưa cùng, không có người chia sẻ tài liệu ôn thi và đánh mất cơ hội kết nối với những anh chị đi trước. Nhưng thực tế cay đắng là những mối quan hệ được xây dựng dựa trên sự lợi dụng và quy phục mù quáng sẽ nhanh chóng tan biến ngay khi bạn không còn giá trị lợi dụng đối với họ.

Bài toán chi phí cơ hội và giá trị thực tế của thời sinh viên

Dưới góc nhìn quản trị kinh doanh sòng phẳng, mỗi ngày của bạn đều là một bài toán phân bổ nguồn lực kinh tế có hạn: Bạn chỉ có 24 tiếng mỗi ngày và 4 năm thanh xuân ngắn ngủi trên giảng đường. Nguồn vốn quý giá nhất của một sinh viên không đơn thuần là tiền bạc, mà là thời gian, sự tập trung và sức khỏe thể chất. Mọi hành động bạn làm đều phải trả giá bằng một chi phí cơ hội tương ứng: 1 giờ bạn bỏ ra để ngồi nghe ban chủ nhiệm câu lạc bộ chém gió vô bổ là 1 giờ bạn đánh mất cơ hội học tiếng Anh, đọc sách chuyên ngành hoặc tự tay viết những dòng mã lập trình thực tế.

Một câu lạc bộ sinh viên thực chất là một tổ chức phi lợi nhuận thu nhỏ. Một tổ chức chỉ xứng đáng để bạn đầu tư thời gian và công sức khi nó tạo ra giá trị thặng dư thực chất cho các thành viên: Hoặc là cung cấp kiến thức chuyên môn sâu sắc, hoặc là rèn luyện những kỹ năng làm việc thực tế có thể đưa vào hồ sơ xin việc, hoặc là mang lại những tình bạn chân thành và lành mạnh. Nếu một tổ chức chỉ tiêu tốn năng lượng của bạn bằng những thủ tục hành chính rườm rà, những trò đấu đá quyền lực ảo và những buổi họp thâu đêm không mục đích, thì đó là một khoản đầu tư thua lỗ nặng nề mà bạn cần phải cắt lỗ ngay lập tức.

Các nhà tuyển dụng chuyên nghiệp ngoài thị trường không bao giờ bị ấn tượng bởi chức danh chủ nhiệm hay phó ban của một câu lạc bộ trường học nếu bạn không chứng minh được những kết quả cụ thể mà bạn đã tạo ra. Thứ mà doanh nghiệp tìm kiếm ở một ứng viên trẻ là năng lực giải quyết vấn đề thực tế, khả năng tư duy độc lập và nền tảng kiến thức chuyên môn vững vàng. Đừng để những tấm giấy khen hình thức và những lời khen ngợi sáo rỗng trong các buổi liên hoan câu lạc bộ ru ngủ bạn, trong khi năng lực thực chất của bạn vẫn hoàn toàn là một con số không tròn trĩnh.

Sự trưởng thành đích thực của một người trẻ bắt đầu từ khoảnh khắc bạn biết dũng cảm nói lời từ chối những điều vô nghĩa để bảo vệ những giá trị thực chất.

“Thời gian và sự tập trung là tài sản quý giá nhất của tuổi trẻ, đừng đem phung phí chúng vào những sân khấu quyền lực ảo nơi giảng đường.”

Minh họa bạn sinh viên mỉm cười tự tin thu dọn đồ đạc rời khỏi phòng họp để đến thư viện tự học

Ba bước rút lui êm đẹp và tự xây dựng năng lực thực tế có giá trị

Để dũng cảm giải phóng bản thân khỏi vũng lầy quyền lực ảo và dành trọn vẹn thời gian cho những mục tiêu thực chất, bạn hãy thực hiện 3 bước hành động cụ thể dưới đây bằng những vật dụng có sẵn trong tay:

  • Bước 1: Lập bảng kiểm kê chi phí thời gian thực tế trên một tờ giấy A4. Hãy lấy một tờ giấy kẻ ngang chia làm hai cột rõ ràng. Cột bên trái ghi tên ‘Thời gian câu lạc bộ tiêu tốn’: Ghi lại toàn bộ số giờ bạn dành cho việc họp hành, chạy sự kiện và trực bàn trong tuần vừa qua. Cột bên phải ghi tên ‘Giá trị thực tế thu về’: Hãy tự hỏi bản thân xem tuần qua bạn đã học thêm được kỹ năng cứng nào mới, đọc được cuốn sách chuyên ngành nào và sức khỏe của bạn đang ở mức nào. Khi nhìn thấy con số 20 đến 30 tiếng mỗi tuần chỉ đổi lại sự mệt mỏi và những lời khen xã giao, bạn sẽ có đủ lý do lý trí vững vàng để quyết định dừng lại mà không còn băn khoăn hay tiếc nuối.

  • Bước 2: Soạn thảo email hoặc tin nhắn xin rút lui đàng hoàng, ngắn gọn và lịch thiệp. Hãy mở máy tính hoặc điện thoại lên và viết một bức thư ngắn gọn gửi tới ban chủ nhiệm. Tuyệt đối không than phiền, không chê bai hay bóc phốt bất kỳ ai để tránh tạo ra những xung đột không đáng có. Hãy nêu rõ lý do: Hiện tại chương trình học tập chuyên ngành năm nay rất nặng, bạn cần tập trung 100% thời gian cho việc học và các dự án cá nhân nên xin phép bàn giao lại toàn bộ công việc và rút lui khỏi câu lạc bộ. Hãy liệt kê rõ ràng các đầu việc bạn đang nắm giữ và người nhận bàn giao để chứng minh tinh thần trách nhiệm chuyên nghiệp đến phút cuối cùng.

  • Bước 3: Tự tay thiết kế lộ trình học tập và rèn luyện kỹ năng thực chất trên sổ tay. Sau khi đã lấy lại được 20 tiếng tự do mỗi tuần, hãy lấy cuốn sổ tay cá nhân ra và lập kế hoạch mới: Dành 10 tiếng mỗi tuần lên thư viện tự học ngoại ngữ và trau dồi chuyên môn, 5 tiếng tập luyện thể thao để phục hồi thể lực, và 5 tiếng tham gia các dự án độc lập ngoài trường học hoặc tìm kiếm cơ hội thực tập thực tế. Khi bạn bắt đầu tạo ra những sản phẩm có thật và nhìn thấy sự tiến bộ rõ rệt của bản thân mỗi ngày, bạn sẽ thấy quyết định rút lui khỏi câu lạc bộ là bước ngoặt sáng suốt nhất trong những năm tháng đại học của mình.


Mời bạn cùng đọc thêm bài viết Giấu kín sở thích của mình vì sợ bạn bè chê là dị biệt để hiểu sâu hơn về nỗi sợ bị tẩy chay và học cách sống thật với bản sắc riêng của mình.

📘 TRILONG PLAYBOOK A4 · TL-WRK-084
Cẩm Nang Tác Chiến

Tập tài liệu hành động 2 trang A4 hướng dẫn bảng tính thời gian thực tế, phương pháp nhận diện ban chủ nhiệm độc hại và mẫu email rút lui chuyên nghiệp không để lại xích mích.

Chủ đề:#Câu lạc bộ sinh viên#Tranh giành quyền lực#Bẫy họp thâu đêm#Chi phí cơ hội#Sinh viên đại học
TL
TriLongĐúc rút và đồng hành cùng bạn
TriLong Atlas