gnolirt
Phản tư9 phút đọc2026-09-20

Cảm giác lạc lõng khi bạn bè cùng phòng trọ có lối sống buông thả và chiếc bẫy a dua

Ngồi học bài bên chiếc bàn con trong khi bạn cùng phòng thức thâu đêm chơi game, tụ tập nhậu nhẹt và rủ rê bỏ tiết. Soi chiếu nỗi sợ bị xem là kẻ lập dị, thiết lập ranh giới phòng trọ và giữ gìn nếp sống tự chủ.

Đồng hồ trên tường điểm 23:00 đêm trong căn phòng trọ rộng chưa đầy 20 mét vuông ở một con hẻm nhỏ gần trường đại học. Bạn ngồi thu mình ở một góc phòng, bật chiếc đèn học ánh vàng le lói để tập trung đọc nốt chương sách ôn thi ngày mai. Nhưng ở giữa phòng, chiếc chiếu cói đã được trải ra từ lúc chập tối. Ba người bạn cùng phòng đang tụ tập cùng vài người quen, xung quanh la liệt những vỏ lon bia rỗng, tàn thuốc lá và đĩa mồi nhắm dở dang. Tiếng nhạc điện tử đập thình thịch từ chiếc loa kéo hòa lẫn tiếng hò hét dô bia ầm ĩ khiến căn phòng nhỏ rung lên bần bật.

Mỗi khi bạn lật một trang vở hay cố gắng gõ một dòng máy tính, một người bạn lại quay sang giật lấy tay áo bạn và lôi kéo: “Thôi học làm gì cho mệt xác, mai xin nghỉ điểm danh một buổi có chết ai đâu! Uống vài chén với anh em cho vui đi, cứ ôm cuốn sách mãi làm màu cho ai xem?”. Khi bạn nhẹ nhàng từ chối và giải thích rằng sáng mai bạn có ca thi lúc 7:00 sáng, không khí bỗng chùng xuống một cách nặng nề. Những ánh mắt khó chịu bắt đầu liếc nhìn bạn, kèm theo những lời mỉa mai xì xào: “Nó là sinh viên chăm ngoan mẫu mực mà, tụi mình dân chơi buông thả sao sánh được với nó!”.

Cảm giác lạc lõng và cô đơn đến nghẹt thở bóp nghẹt lồng ngực bạn. Bạn đang ở trong chính căn phòng mình trả tiền thuê hàng tháng, sống cùng những người bạn đồng trang lứa, nhưng bạn lại cảm thấy mình như một kẻ lạ mặt bị bỏ rơi trên một hoang đảo. Bạn cúi gập mặt nhìn cuốn vở, lòng trĩu nặng sự bất an: Liệu việc mình cố gắng sống nghiêm túc có thực sự là một điều lập dị? Liệu mình có nên bỏ cây bút xuống, nâng ly bia lên để hòa vào cuộc vui để không bị dán nhãn là kẻ khó gần và tách biệt?

Minh họa bạn sinh viên ngồi học bài bên góc bàn nhỏ trong khi bạn cùng phòng trọ nhậu nhẹt thâu đêm

Chiếc bàn học nhỏ giữa tiếng hò reo của bàn nhậu thâu đêm

Sự va chạm về lối sống trong không gian phòng trọ sinh viên là một trong những thử thách tâm lý khắc nghiệt nhất đối với những bạn trẻ lần đầu sống xa nhà. Khi còn ở với gia đình, bạn có một góc học tập riêng tư, có cha mẹ nhắc nhở giờ giấc ăn ngủ và có một nhịp sống ngăn nắp bảo bọc. Bước vào đời sống tập thể nơi đô thị, bạn phải chia sẻ từng mét vuông sinh hoạt với những con người xa lạ, mỗi người mang theo một nền tảng giáo dục, một thói quen và một mục tiêu sống hoàn toàn khác nhau.

Có những người đến thành phố chỉ để tìm kiếm sự tự do buông thả sau những năm tháng bị kìm kẹp ở trường phổ thông. Họ xem việc thức đến 4:00 sáng chơi game, cúp học ngủ nướng đến trưa, ăn mì gói qua bữa và tụ tập nhậu nhẹt mỗi tuần như một biểu hiện của sự sành điệu và từng trải. Khi bạn bước vào căn phòng đó với ý thức tự giác, muốn duy trì việc ngủ sớm dậy sớm, muốn dọn dẹp phòng sạch sẽ và ôn bài nghiêm túc, bạn vô tình trở thành một yếu tố gây xáo trộn sự thoải mái lười biếng của họ.

Mỗi tiếng thở dài, mỗi ánh mắt giễu cợt hay tiếng cười khẩy của bạn cùng phòng đều tác động mạnh mẽ lên tâm lý của bạn. Bạn không thể tập trung học bài vì tiếng ồn và mùi bia rượu nồng nặc, nhưng bạn cũng không thể mở lời góp ý vì sợ làm mất lòng tập thể và bị biến thành kẻ thù chung. Bạn rơi vào trạng thái tiến thoái lưỡng nan: chịu đựng thì kiệt sức và kết quả học tập sa sút, còn lên tiếng thì đối mặt với nguy cơ bị cô lập và tẩy chay lạnh lùng ngay trong chính nơi bạn ngả lưng mỗi đêm.

Nỗi sợ bị tẩy chay và chiếc bẫy dễ dãi buông trôi bản thân

Nhu cầu sâu kín nhất của con người khi bước vào một môi trường mới là nhu cầu được chấp nhận và thuộc về một cộng đồng. Khi thấy tất cả bạn bè xung quanh mình đều chọn lối sống dễ dãi, sự nghiêm túc của bạn bỗng nhiên trở thành một lời nhắc nhở thầm lặng khiến người khác cảm thấy khó chịu. Họ không thực sự ghét bỏ con người bạn, mà họ cảm thấy bất an khi nhìn thấy bạn chăm chỉ trong khi bản thân họ đang buông trôi. Để xua tan cảm giác bất an đó, phản xạ tự nhiên của họ là tìm mọi cách kéo bạn xuống ngang hàng với họ để cùng chìm trong sự an tâm giả tạo.

Nỗi bất an khi trở nên khác biệt bắt đầu từ đứa trẻ từng bị bạn bè quay lưng trên sân trường, khiến bạn luôn nơm nớp sợ cảm giác không thuộc về một nhóm nào. Ký ức về sự cô đơn thuở bé khiến bạn dễ dàng dao động trước áp lực đồng trang lứa. Bạn bắt đầu tự nhủ: “Hay là mình cứ tặc lưỡi tham gia một buổi, uống một hai lon bia rồi vào học tiếp, ít ra ngày mai đi ăn cơm chung sẽ không bị bạn bè cô lập”.

Chiếc bẫy buông thả luôn khởi đầu bằng những sự nhượng bộ tưởng chừng vô hại như thế. Bạn bỏ một buổi học đầu tiên, rồi bạn dễ dãi bỏ buổi thứ hai. Bạn thức đến 3:00 sáng xem phim cùng phòng một đêm, rồi đồng hồ sinh học của bạn đảo lộn suốt cả tháng trời. Chiếc bẫy a dua này nguy hiểm ở chỗ nó mang lại cho bạn sự an ủi tức thời: bạn không còn bị trêu chọc là kẻ khó tính, bạn được cười đùa trong những câu chuyện phiếm thâu đêm. Nhưng đổi lại, sự tự trọng, sức khỏe và những hoài bão học tập thuở mới bước chân vào giảng đường đang dần dần bị cuốn trôi vào quên lãng.

“Một căn phòng chật chội không thể làm nhụt đi chí hướng lớn, trừ khi bạn tự nguyện hạ thấp tiêu chuẩn sống của mình để hòa tan vào đám đông.”

Bạn sinh viên kiên định đeo tai nghe tập trung học tập bảo vệ nếp sống lành mạnh

Cái giá của việc bán rẻ tương lai để đổi lấy sự hòa nhập tạm bợ

Hãy nhìn thẳng vào sự thật trần trụi về những mối quan hệ được xây dựng dựa trên sự buông thả. Những tiếng hô hào trên bàn nhậu, những trận game thâu đêm có thể mang lại tiếng cười giòn giã trong vài giờ đồng hồ ngắn ngủi, nhưng chúng không bao giờ tạo nên một tình bạn chân thành và dài lâu. Khi kỳ thi đến gần và bạn nhận về những con số điểm F đỏ chót, khi bạn bị cảnh báo học vụ và đứng trước nguy cơ phải học lại tốn hàng triệu đồng tiền của cha mẹ, không một người bạn nhậu nào có thể gánh vác hậu quả đó thay bạn.

Sự hòa nhập bằng cách hạ thấp tiêu chuẩn bản thân là một cái giá quá đắt. Bạn bán rẻ thời gian, bán rẻ sức khỏe và tương lai của chính mình chỉ để đổi lấy sự đồng tình hời hợt của những người thậm chí còn chưa biết ngày mai đời họ sẽ đi về đâu. Sau 4 năm đại học trôi qua như một cái chớp mắt, khi cầm trên tay tấm bằng trung bình hoặc đối diện với sự thất nghiệp, những người từng rủ rê bạn buông thả cũng sẽ mỗi người một ngả đi tìm đường mưu sinh. Lúc đó, chỉ còn lại một mình bạn với sự tiếc nuối muộn màng và sự hối hận vì đã lãng phí những năm tháng tuổi trẻ quý giá nhất.

Sự khác biệt không bao giờ là một cái tội. Việc bạn muốn đi ngủ sớm lúc 23:00 đêm, muốn thức dậy lúc 6:00 sáng để tập thể dục và lên thư viện đọc sách không khiến bạn trở thành một kẻ lập dị. Đó là biểu hiện của một tâm hồn có kỷ luật và biết tự chịu trách nhiệm với cuộc đời mình. Đừng bao giờ cảm thấy xấu hổ vì mình đang sống tử tế và chăm chỉ. Người phải xấu hổ chính là những kẻ đang dùng tiếng ồn ào và men rượu để trốn chạy sự vô định của chính họ.

Giữ vững ranh giới phòng trọ và kiên định với con đường đã chọn

Gnolirt không khuyên bạn phải tỏ thái độ coi thường hay gây gổ với những người bạn cùng phòng. Sống trong một tập thể đòi hỏi sự khéo léo và biết chấp nhận sự đa dạng của mỗi cá nhân. Bạn vẫn có thể chào hỏi lịch sự, chia sẻ việc nhà sòng phẳng và giúp đỡ bạn bè trong khả năng của mình, nhưng tuyệt đối không được để lối sống của họ xâm lấn và phá vỡ các nguyên tắc sống căn bản của bạn.

Hãy thiết lập ranh giới một cách rõ ràng và hòa nhã. Nếu phòng trọ quá ồn ào vào buổi tối, hãy chủ động xách ba lô lên thư viện trường hoặc tìm một góc quán cà phê yên tĩnh để học bài đến 21:30 tối rồi mới trở về ngủ. Hãy trang bị cho mình một chiếc tai nghe chống ồn hoặc một bịt mắt ngủ để bảo vệ giấc ngủ của mình. Và nếu sau một thời gian, môi trường sống chung vẫn quá ngột ngạt và liên tục kéo lùi sự phát triển của bạn, hãy dũng cảm tìm một phòng trọ mới với những người bạn cùng chí hướng hoặc chuyển ra ở ghép với những người tôn trọng việc học.

Đêm nay, khi tiếng ồn xung quanh tạm lắng xuống và bạn chuẩn bị khép mắt lại nghỉ ngơi, hãy dành vài phút chân thành soi rọi lòng mình qua 3 câu hỏi trước khi ngủ:

  • Một là, bạn đang sống cho mục tiêu 4 năm đại học của mình hay đang để lối sống của người khác định hình tương lai bạn?
    Tự nhìn nhận xem bạn đến thành phố này với ước mơ gì, và những hành động mỗi ngày của bạn đang đưa bạn đến gần ước mơ đó hay đang kéo bạn xa dần nó.

  • Hai là, sự đồng tình của những người bạn cùng phòng có bù đắp được những kỳ thi trượt môn và sự tiếc nuối sau này?
    Dám nhìn thẳng vào cái giá thực tế của việc a dua, liệu bạn có sẵn sàng đánh đổi sự nghiệp tương lai chỉ để không bị người khác chê là khó tính?

  • Ba là, bạn có đủ dũng khí để chấp nhận sự cô đơn tạm thời nhằm bảo vệ phẩm giá và sự trưởng thành của chính mình?
    Cô đơn trên con đường đúng đắn luôn có giá trị hơn gấp ngàn lần sự náo nhiệt giả tạo trong một vũng lầy buông thả, bạn có tin vào sức mạnh nội lực của chính mình hay không?


Mời bạn cùng đọc thêm bài viết Kỹ năng làm bài tập lớn và phân chia công việc sòng phẳng để không bị gánh team một mình để học cách thiết lập nguyên tắc làm việc nhóm minh bạch và không phải chịu thiệt thòi trên giảng đường đại học.

Tài liệu bỏ túi
GN-SOC-047

Giữ vững nhịp sống riêng ở phòng trọ đại học

Bản in A4 · PDF

Bản hướng dẫn 2 trang giúp thiết lập ranh giới phòng trọ lịch thiệp, 3 phương án giữ nhịp học tập khi phòng ồn ào và tiêu chí lựa chọn bạn cùng phòng văn minh.

✍️

Sổ Tay Tự Soi Lại Lòng Mình

Lưu trữ riêng tư 100% trên thiết bị của bạn · Không bao giờ gửi dữ liệu ra ngoài

Đã sẵn sàng
Chủ đề:#Phòng trọ đại học#Lối sống khác biệt#Áp lực bạn cùng phòng#Sinh viên tự lập#Giữ vững nguyên tắc
TL
TriLongPhản tư và đồng hành cùng bạn
gnolirt