Mục tiêu này là của bạn, hay là một vai diễn được khen thưởng?
Rất nhiều khao khát được theo đuổi quyết liệt không phải vì bản thân mong muốn, mà vì xã hội đã chuẩn bị sẵn tràng pháo tay cho vai diễn đó.
Không tìm thấy kết quả
Thử tìm kiếm với các từ khóa: "AI", "Notion", "Nỗi sợ", "Tự học", "Kỷ luật"...
Bốn năm đại học đạt điểm số cao, nhận đủ học bổng nhưng ngày cầm tấm bằng tốt nghiệp trên tay, bạn bỗng thấy lòng mình trống rỗng đến cùng cực. Không biết mình thực sự thích gì, không biết tương lai sẽ về đâu ngoài một tấm bằng đỏ và cảm giác hoang mang tột độ.
Sân trường đại học sáng nay rực rỡ trong sắc hoa và tiếng cười nói rộn rã. Bạn khoác lên mình chiếc áo cử nhân trang trọng, đầu đội mũ tốt nghiệp, hai tay ôm bó hoa rực rỡ cùng tấm bằng đỏ loại xuất sắc vừa được trao trên bục danh dự. Xung quanh bạn, bố mẹ đang nở nụ cười rạng rỡ đầy hãnh diện, không ngừng chụp ảnh kỷ niệm và nhận những lời chúc tụng từ họ hàng, người quen. Thầy cô vỗ vai khen ngợi bạn là tấm gương sáng của cả khóa. Bạn đã hoàn thành trọn vẹn 4 năm đại học đúng như mong đợi của tất cả mọi người.
Thế nhưng, ngay giữa khoảnh khắc được xem là đỉnh cao vinh quang của một đời sinh viên, một cảm giác kỳ lạ và sắc lạnh bỗng dưng ập đến bóp nghẹt lồng ngực bạn: Sự trống rỗng đến tê dại. Bạn nhìn tấm bằng đỏ trên tay mà thấy nó xa lạ như một tờ giấy mượn của ai đó. Tiếng vỗ tay xung quanh dần trở nên xa xăm và vô nghĩa. Một câu hỏi thầm lặng nhưng nhói buốt vang lên trong đầu: “Rồi sao nữa? Mình vừa trải qua 4 năm thanh xuân để đổi lấy thứ này, nhưng rốt cuộc mình là ai, mình muốn sống một cuộc đời như thế nào?”.
Bạn không hề lười biếng. Trong suốt 4 năm qua, bạn luôn là người ngồi bàn đầu, ghi chép bài cẩn thận, ôn thi thâu đêm suốt sáng để đạt điểm GPA 3.8 hoặc 3.9, giành hết học bổng kỳ này sang kỳ khác. Bạn đã sống đúng chuẩn mực của một đứa con ngoan, một sinh viên kiểu mẫu. Nhưng đến ngày cuối cùng bước chân ra khỏi cánh cổng trường, bạn bàng hoàng nhận ra mình không có lấy một niềm đam mê thực sự, không có một kỹ năng thực tế nào để tự tin bước vào đời, và hoàn toàn không biết ngày mai mình phải đi về đâu.

Cảm giác trống rỗng sau lễ tốt nghiệp không phải là một sự vô ơn hay đòi hỏi thái quá, mà là tiếng kêu cứu của một tâm hồn đã bị bỏ đói suốt nhiều năm ròng. Trong suốt 4 năm giảng đường, bạn đã lầm tưởng rằng hoàn thành tốt các bài thi là đồng nghĩa với việc chuẩn bị tốt cho cuộc sống. Bạn đo lường sự tiến bộ của bản thân bằng những con số A, B trên bảng điểm tín chỉ, bằng việc được thầy cô khen ngợi và bạn bè ngưỡng mộ. Bạn cứ ngỡ chỉ cần đạt được tấm bằng xuất sắc, cánh cửa tương lai sẽ tự động mở toang với thảm đỏ chào đón.
Nhưng thực tế ngoài đời không vận hành theo bảng điểm. Khi gửi hồ sơ xin việc đến các công ty, những người phỏng vấn không mấy mặn mà với danh sách dài dằng dặc các môn học đại cương đạt điểm 10. Họ hỏi bạn về những dự án thực tế bạn từng làm, những khó khăn bạn từng tự tay giải quyết, khả năng phối hợp cùng đồng đội và cách bạn đối diện với thất bại. Trước những câu hỏi trần trụi ấy, bạn bỗng thấy mình câm lặng. Bạn nhận ra những lý thuyết trong sách giáo trình mà mình thuộc lòng bấy lâu nay chẳng giúp bạn tạo ra được một kết quả cụ thể nào ngoài đời thực.
Nỗi hoang mang bắt đầu biến thành sự hoảng loạn khi bạn nhìn sang bạn bè đồng trang lứa. Có những bạn học cùng lớp điểm số không cao bằng bạn, thậm chí từng thi lại một vài môn, nhưng suốt những năm tháng sinh viên họ đã lăn lộn đi làm thêm, va vấp kinh doanh, tham gia các dự án cộng đồng và tích lũy được vốn sống dày dặn. Giờ đây, họ tự tin bước vào các công ty lớn, nói năng lưu loát và bắt đầu có nguồn thu nhập ổn định. Còn bạn, người luôn đứng đầu bảng xếp hạng học tập, lại đang ngồi co ro trong phòng trọ với tấm bằng đỏ trong tay và một nỗi mặc cảm vô hình.
Bạn bắt đầu tự trách mình, tự hỏi tại sao mình lại trở nên kém cỏi và lạc lõng đến mức này. Bạn cảm thấy có lỗi với bố mẹ, những người đã chắt chiu từng đồng nuôi bạn ăn học và luôn tin rằng bạn sẽ có một tương lai rạng ngời. Càng cố gắng tỏ ra vui vẻ để gia đình yên tâm, nỗi đau bên trong bạn lại càng gặm nhấm dữ dội hơn, biến mỗi ngày trôi qua thành một chuỗi những trăn trở ngột ngạt.
Thói quen chỉ biết cắm đầu học theo đề cương thực ra không bắt đầu từ ngày bạn bước chân vào giảng đường đại học. Nó bắt đầu từ đứa trẻ mười lăm tuổi năm xưa, luôn tin rằng chỉ cần ngoan ngoãn nghe lời thầy cô và đạt điểm mười là sẽ có một tương lai êm ấm. Đứa trẻ ấy lớn lên trong một môi trường mà sự công nhận luôn đi kèm với điều kiện: Chỉ khi bạn mang điểm cao về nhà thì bố mẹ mới vui vẻ, chỉ khi bạn đứng đầu lớp thì thầy cô mới tự hào. Bạn được lập trình để tin rằng giá trị duy nhất của mình nằm ở việc làm hài lòng kỳ vọng của người khác.
Khi bước chân vào đại học, thay vì xem đây là khoảng thời gian để thử nghiệm, khám phá thế giới và tìm kiếm căn tính của riêng mình, bạn lại mang nguyên nếp nghĩ của một học sinh phổ thông vào giảng đường. Bạn tiếp tục đóng vai đứa trẻ ngoan một cách cần mẫn. Nhà trường đưa ra thời khóa biểu nào, bạn học đúng thời khóa biểu đó. Thầy cô bảo đọc tài liệu nào, bạn học thuộc lòng tài liệu đó. Bạn không dám cúp một buổi học nào để tham gia một hội thảo thực tế, không dám đăng ký đi làm thêm vì sợ ảnh hưởng đến điểm số trên lớp, và không dám thử sức với những lĩnh vực mới lạ nằm ngoài chuyên ngành.
Cái bẫy nguy hiểm nhất của sự ngoan ngoãn là nó mang lại cho bạn một cảm giác an toàn giả tạo. Khi cắm đầu vào việc học thi, bạn có một mục tiêu rõ ràng và một con đường được vạch sẵn. Bạn không phải đau đầu lựa chọn, không phải chịu trách nhiệm về những thất bại ngoài đời, và luôn có được những lời khen ngợi tức thì để xoa dịu những bất an sâu kín. Bạn dùng việc học bài như một cách hợp lý để trốn tránh việc phải đối diện với thực tế khắc nghiệt của sự trưởng thành.
Nhưng bi kịch là tấm khiên an toàn ấy chỉ tồn tại được đúng 4 năm. Khi bản nhạc lễ tốt nghiệp khép lại, người ta không còn phát cho bạn đề cương ôn tập nữa. Cuộc đời không có ngân hàng câu hỏi, không có đáp án mẫu và cũng không có thang điểm chuẩn mực. Bạn bị đẩy ra giữa một biển lớn mênh mông mà chưa từng học cách bơi, để rồi nhận ra mình đã đánh mất toàn bộ khả năng tự định hướng và ra quyết định cho chính tương lai của mình.
Cái giá đầu tiên và đắt đỏ nhất của 4 năm chỉ biết học vẹt là sự mai một dần của khả năng sáng tạo và bản lĩnh sống. Khi bạn quen nhận lệnh và làm theo những chỉ dẫn có sẵn, đầu óc của bạn sẽ mất dần khả năng tư duy độc lập. Bạn sợ hãi những tình huống mơ hồ không có đáp án rõ ràng. Bạn lúng túng khi phải tự mình bắt đầu một kế hoạch mà không có người cầm tay chỉ việc. Bạn trở thành một người thừa hành thụ động, luôn chờ đợi người khác giao việc và hướng dẫn từng bước nhỏ.
Cái giá thứ hai là sự mất kết nối sâu sắc với chính bản thân mình. Suốt 4 năm qua, bạn đã dành toàn bộ thời gian để lắng nghe xem nhà trường muốn gì, xã hội khen ngợi điều gì, nhưng chưa từng dành ra một giờ đồng hồ để lắng nghe xem trái tim mình thực sự rung động trước điều gì. Bạn không biết mình thích làm việc với con người hay số liệu, thích sự ổn định hay thử thách, có thế mạnh bẩm sinh ở lĩnh vực nào. Bạn như một người đi thuê chiếc áo quá rộng của người khác, khoác lên mình để chụp ảnh nhưng bên trong thì lạnh buốt và chật vật.

Cái giá thứ ba là sự suy sụp của lòng tự trọng khi bước vào môi trường làm việc thực tế. Khi những kỳ vọng to lớn xây dựng trên tấm bằng đỏ bị va đập bởi thực tế phũ phàng của việc thử việc, bạn rất dễ rơi vào khủng hoảng danh tính. Bạn nghi ngờ toàn bộ quá khứ của mình, cảm thấy 4 năm đại học vừa qua hoàn toàn là một sự lãng phí vô ích. Sự tự ti và cảm giác mình là kẻ mạo danh bắt đầu xâm chiếm, khiến bạn thu mình lại trong vỏ ốc và không dám dấn thân vào bất kỳ cơ hội mới nào.
Thế nhưng, sự trống rỗng mà bạn đang trải qua lúc này không phải là dấu chấm hết. Trái lại, nó là một dấu hiệu đáng mừng cho thấy bạn đã bắt đầu thức tỉnh. Bạn đã nhận ra chiếc áo cũ không còn vừa vặn nữa. Sự trống rỗng xuất hiện để dọn sạch những ảo tưởng và sự tự mãn, mở ra một khoảng không gian tĩnh lặng cần thiết để bạn bắt đầu xây dựng lại cuộc đời mình từ những nền móng thực chất nhất.
Đứng trước bước ngoặt lớn của cuộc đời ở tuổi 22, điều bạn cần làm lúc này không phải là cuống cuồng nộp hồ sơ vào bất kỳ công ty nào để lấp đầy sự trống rỗng, cũng không phải là tiếp tục trốn chạy bằng cách đăng ký học ngay lên thạc sĩ. Việc bạn cần làm là cho phép mình dừng lại đôi chút, tìm một góc yên tĩnh và can đảm nhìn sâu vào lòng mình qua 3 câu hỏi gợi mở:
Một là, tấm bằng đại học và những điểm số xuất sắc mà tôi vừa đạt được là mục tiêu thực sự của lòng tôi, hay chỉ là một bản hợp đồng vô hình để mua lấy sự an tâm và tình yêu thương của cha mẹ?
Hãy thành thật với chính mình. Bạn đã học vì niềm vui khám phá tri thức, hay bạn học vì sợ nếu mình bị điểm kém thì bố mẹ sẽ buồn lòng, họ hàng sẽ chê bai? Khi dám tách rời mong muốn của gia đình ra khỏi khát khao của chính mình, bạn mới bắt đầu nhìn thấy hình bóng con người thật của bạn đang ẩn nấp phía sau lớp áo cử nhân kia. Bạn không có nghĩa vụ phải sống trọn vẹn cuộc đời theo kịch bản của người khác, dù người đó có yêu thương bạn đến nhường nào.
Hai là, nếu gạt bỏ hoàn toàn danh xưng trường đại học và điểm số trên bảng điểm, tôi hiện tại đang có những kỹ năng thực tế nào có thể giúp ích cho người khác và tạo ra giá trị cụ thể ngoài đời?
Câu hỏi này có thể khiến bạn cảm thấy nhói lòng, nhưng nó là điểm tựa để bạn chạm chân xuống mặt đất. Hãy lập danh sách những việc bạn có thể làm được: Bạn có biết viết một bài viết mạch lạc không, có biết thiết kế một hình ảnh đơn giản không, có biết giao tiếp lịch sự qua thư điện tử không, có biết lắng nghe và kiên nhẫn giải quyết thắc mắc của khách hàng không? Thay vì tự hào về một danh xưng trừu tượng, hãy tự hào về những năng lực nhỏ bé nhưng hữu dụng mà bạn đang sở hữu.
Ba là, tôi có đủ can đảm để chấp nhận xuất phát điểm của mình như một người mới bắt đầu học việc, sẵn sàng làm những công việc vụn vặt nhất với thái độ khiêm nhường để tích lũy trải nghiệm sống hay không?
Tấm bằng đỏ có thể giúp hồ sơ của bạn trông đẹp hơn, nhưng nó không cho bạn quyền được tự cao hay từ chối những công việc thực tế cơ bản. Hãy dũng cảm cởi bỏ chiếc mũ cử nhân xuống, xắn tay áo lên và bước vào đời với tâm thế của một người học trò trọn đời. Hãy sẵn sàng nhận mức lương của người mới vào nghề, sẵn sàng học hỏi từ những anh chị đi trước dù họ không có bằng xuất sắc như bạn, và coi mỗi va vấp ngoài đời như một bài học vô giá mà không trường lớp nào có thể dạy được.
“Giá trị của 4 năm thanh xuân không nằm ở tấm bìa đỏ bạn cầm trên tay lúc ra trường, mà nằm ở sự thức tỉnh để nhận ra đâu là điều thực sự thuộc về bạn và dũng khí tự bước đi trên đôi chân của chính mình.”
Mời bạn cùng đọc thêm bài viết Học cho lắm mà không làm được cái gì ra trò để biến những dòng lý thuyết trên giảng đường thành năng lực thực tế ngoài đời.
Nằm ngửa không bắt đầu từ sự lười biếng, mà là phản ứng tự vệ khi bạn đã kiệt sức vì cố gắng trong vô vọng. Cách dừng lại đúng lúc để hồi sức mà không rơi vào cái bẫy tự dằn vặt.
Một câu 'em tưởng' vô hại có thể phá hỏng cả tuần làm việc của đồng đội. Cách nói chuyện rõ ràng, chốt việc dứt khoát và đồng bộ kỳ vọng để không ai phải đoán mò ý nhau.